Tổng hợp

So sánh bức tranh thiên nhiên trong Vội vàng và Đây thôn Vĩ Dạ

Thiên nhiên luôn là cảm hứng cho các thi sĩ nhà văn. Bài thơ Vội vã và Đây thôn Vĩ Dạ là 2 bài thơ đều được lấy bức tranh tự nhiên làm chủ đề để nói lên tâm sự tình cảm của 2 thi sĩ. Để thấy được điểm đồng nhất và sự không giống nhau của 2 bài thơ này, Học247 mời các em cùng tham khảo bài văn mẫu So sánh bức tranh tự nhiên trong Vội vã và Đây thôn Vĩ Dạ dưới đây. Chúc các em học tập thật tốt nhé! Ngoài ra, để làm phong phú thêm tri thức cho bản thân, các em có thể tham khảo thêm bài giảng Vội vã.

1. Lược đồ tóm lược gợi ý

Bạn đang xem bài: So sánh bức tranh thiên nhiên trong Vội vàng và Đây thôn Vĩ Dạ

2. Dàn bài cụ thể

a. Mở bài:

– Giới thiệu 2 nhân vật được so sánh ( Ví như là mở bài gián tiếp thì cần thêm bước dẫn dắt trước hết): Đoạn trích trong Vội vã của Xuân Diệu cũng như đoạn trích Đây thôn Vĩ Dạ của Hàn Mặc Tử

– Thí dụ: Là hiện tượng thơ kì dị hàng đầu phong trào thơ mới, thơ Hàn Mặc Tử là sự đan xen thanh khiết, trắng trong và những hình ảnh ma cuối cuồng loạn nhưng mà trực sâu trong thẳm tâm hồn lại cháy lên 1 khát vọng sống mãnh liệt, niềm khát khao giao cảm với cuộc đời tươi đẹp.Chính vì vậy, trắng trong tác của Hàn Mặc Tử nhấp nhoáng vần thơ tươi tỉnh nhấp nhánh nhưng mà cũng đầy đau xót, điển hình là Đây Thôn Vĩ Dạ.Cùng mô tả về vẻ đẹp tự nhiên, Xuân Diệu – thi sĩ của mùa xuân, tuổi xanh và tình yêu với Vội vã lại có sự trình bày rất riêng, rất Xuân Diệu, phê duyệt đấy cho ta thấy được 1 cái tôi tư nhân trong thơ mới mãnh liệt trong tình yêu cuộc sống khẩn thiết.

b. Thân bài:

* Về Vội vã của Xuân Diệu

– Giới thiệu nói chung về tác phẩm, địa điểm đoạn trích và tác giả

– Làm sáng rõ đoạn trích

  • Thiên nhiên trong Vội Vàng của Xuân Diệu : Hình ảnh tươi đẹp , có đôi có cặp gợi sự ngọt ngào, hạnh phúc. Cái đẹp của tự nhiên là mùa xuân, là vẻ đẹp của con người là tuổi xanh, mùa xuân đất trời tuần hoàn. Cõi tục gian dạt dào sức sống, động đậy nhựa sống đất trời, tâm hồn trẻ tươi của tác giả bắt nhịp với những gì đang đâm chồi nảy lộc.
  • Hình ảnh vạn vật căng đầy nhựa sống : ong bướm dìu dặt, chim hót ca vang, lá cây phất phơ, hoa nở trên đồng nội…
  • Tháng giêng ngon như cặp môi gần: sự táo tợn, phát hiện vẻ đẹp tự nhiên diệu kì.

-> Bức tranh hài hòa đầy đủ âm thanh, hình ảnh, màu sắc, đường nét…Tất cả như đang ngân lên, rung lên và hòa nhịp cộng với xúc cảm rộn rực, tha thiết của Xuân Diệu. Điệp từ “này đây” mang ý nghĩa liệt kê nhưng mà trình bày được sự kinh ngạc ngỡ ngàng trước vẻ đẹp tuyệt diệu với dương gian, nó còn như lời mời gọi tha thiết tâm thành, nhấn mạnh sự sống ko chỉ đang căng đầy nhưng còn dâng trào đi muôn nơi, dâng trào tới hết sức bất tận. Câu thơ “Tháng giêng ngon như cặp môi gần” được xem như 1 trong những câu thơ mới nhất, rât điển hình cho cá tính nghệ thuật thơ Xuân Diệu..Tháng giêng là tháng đầu của mùa xuân, mùa xuân lại là mùa của sự sống, cây cỏ đâm chồi, nảy lộc trăm hoa khoe sắc.Trong cảm nhận của thi sĩ, mùa xuân ko chỉ mang trong nó vẻ tươi non của thiên nhiên nhưng còn chứa đựng điều hoàn hảo của cuộc sống, tuổi xanh và tình yêu.Hình ảnh “cặp môi gần” là hình ảnh lạ mắt , tinh tế diễn đạt thật nhất niềm say mê , tình yêu cuộc sống tới cuồng nhiệt của thi sĩ.Quan niệm thẩm mĩ của Xuân Diệu cũng rất đương đại, lấy con người làm chuẩn mực cho cái đẹp thay vì lấy tự nhiên như trong văn chương Trung đại. Tính từ “ngon” trình bày cách thi sĩ hưởng thụ cuộc sống bằng mọi cảm quan.Có thể nói đây là cuộc so sánh đầy táo tợn cho thấy sự phát hiện vẻ đẹp tự nhiên thật diệu kì, thổi vào đấy 1 tình yêu rộn rực, đắm đuối, ngây ngất

* Về Đây thôn Vĩ Dạ của Hàn Mặc Tử

– Giới thiệu nói chung về tác phẩm, địa điểm đoạn trích và tác giả

– Làm sáng rõ đoạn trích bài Đây thôn Vĩ Dạ của Hàn Mặc Tử: Vẻ đẹp thôn Vĩ Dạ xứ Huế buổi bình dưới cái nhìn khát khao mơ ước, đắm đuối mãnh liệt hướng về tình yêu, cuộc đời

  • Thôn vĩ: vẻ đẹp thơ mộng, tươi tốt gắn bó không xa lạ sâu nặng với Hàn Mặc Tử
  • Câu thơ bắt đầu vừa như lờ trách móc nhẹ nhõm của người con gái thôn Vĩ vừa là lwoif tự răn sao ko về Vĩ Dạ hay cũng là lời mời gọi khẩn thiết

-> Thôn Vĩ biến thành ẩn dụ cho cuộc đời tươi đẹp nhưng Hàn Mặc tử muốn trở về.Việc sử dụng thanh bằng 6/7 trình bày sự bâng khuâng, tiếc nhớ cùng hoài niệm

+ Bức tranh thôn Vĩ buổi ban mai

  • Nắng hàng cau: Hàng cau thẳng tắp, cao ngất là loài cây trước hết nghênh tiếp những tia nắng trong vắt của ngày mới
  • Nắng mới lên: Nắng trước hết của 1 ngày mới mẻ ấm áp.Không phải nắng sớm mai hay nắng mai như cách nói thông thường nhưng là nắng mới lên.Chữ “mới” tô đậm cái trong trẻo, thuần khiết của tia nắng đầu ngày.Thi nhân như đang theo chân nắng mới nhưng về với vĩ Dạ.

-> Cách ngắt nhịp 1/3/3 gợi ra những bước chân nhẹ nhõm, chậm rì rì ngắm nhìn vẻ đẹp thôn Vĩ

  • Mướt: tính từ chỉ màu sắc xanh non tơ, óng ả chan chứa nhựa sống thanh tân
  • Cách ví von so sánh “xanh như ngọc” khiến khu vườn nơi Vĩ Dạ giống như 1 viên ngọc bích đồ sộ vừa thanh khiết vừa quyền quý.Ấy là 1 chốn “non sông thanh nhã” của quê hương xứ sở

– Mặt chữ điền hình thành 1 cấu trúc tương thích hài hòa trong bức tranh thôn Vĩ mang vẻ đẹp đôn hậu, chân chất bí hiểm, cũng có thể hiểu là bộ mặt tự họa của Hàn Mặc Tử , là cuộc sống trở về trong tâm khảm của thi sĩ: Khao khát cháy bỏng, mãnh liệt của Hàn Mặc Tử muốn được trở về, hòa nhập, được giao cảm với cuộc đời

* So sánh nét đồng nhất và điểm dị biệt giữa 2 nhân vật trên 2 phương diện: nội dung và vẻ ngoài nghệ thuật (sử dụng chủ đạo thao tác phân tách và so sánh)

– Điểm đồng nhất:

  • Cả 2 đoạn thơ đều là cái nhìn đầy tình cảm của cái tôi trữ tình về tự nhiên, con người nơi mình từng gắn bó sâu nặng
  • Đều mang khát vọng hòa nhập với cuộc đời
  • Cái tôi lãng mạn đã vẽ nên quang cảnh tươi trẻ
  • Qua 2 đoạn thơ, ta nhận thấy rõ sự tài ba của tác giả

– Điểm dị biệt:

  • Đoạn thơ về Vội vã mô tả cảnh sắc tự nhiên trong phát hiện mới của thi sĩ: cuộc đời như 1 thiên đàng trên mặt đất, trên cái nền của mùa xuân sự sống đang dâng trào, căng đầy đang dâng hương tỏa sắc, Xuân Diệu đã diễn đạt cuộc sống bằng tất cả niềm ham mê rộn rực của trái tim mình trong hình ảnh mới lạ, tiếng nói gợi cảm, đầy táo tợn với nhiều giải pháp tu từ rực rỡ (nhân hóa, so sánh, …)
  • Đoạn thơ về Đây thôn Vĩ Dạ lại cho thấy nỗi khắc khoải của thi nhân muốn tìm sợi dây kết hợp, mong muốn được giao cảm với cuộc đời với nghệ thuật trước hình ảnh tự nhiên miền thôn Vĩ nhẹ nhõm, tinh khôi , trong trẻo : Văn pháp lãng mạn trữ tình, tiếng nói cực tả, trắng trong hàm súc, những hình ảnh thơ giàu sức gợi, Các giải pháp tu từ: Câu hỏi tu từ, phép điệp, so sánh..Ấy là tâm thế của người mang lòng yêu sống, đau đáu hướng về cuộc đời nhưng mà lại chẳng thể có được cảm giác được gắn bó

* Lí giải sự đồng nhất và dị biệt:

+ Xuân Diệu và Hàn Mặc Tử đều là những thi sĩ tài ba, lãng mạn

+ Ở Xuân Diệu, đấy là thi sĩ mới nhất trong các thi sĩ mới, là thi sĩ của mùa xuân, tuổi xanh và tình yêu với vẻ ngoài nghệ thuật từ ngữ, giọng điệu, nhịp độ thơ táo tợn, tác động đậm nét ở phương Tây. Ông được mệnh danh là ông hoàng thơ tình

+ Ở Hàn Mặc Tử: đấy là 1 hiện tượng thơ kì dị hàng đầu của phong trào thơ mới, là hồn thơ đan xen thuần khiết trắng trong và những hình ảnh ma quái cuồng loạn.Hơn thế nữa, trong cảnh ngộ Hàn Mặc sáng tác bài thơ là sự đớn đau cả về thân xác lẫn ý thức vì bệnh tật

=> Dưới văn pháp và cá tính nghệ thuật không giống nhau nhưng Xuân Diệu cũng nhưng mà Hàn Mặc Tử vẽ nên bức tranh tự nhiên đầy lạ mắt và khác biệt. Với Vội vã , đấy là cảnh sắc tự nhiên non trẻ, đầy ắp sắc xuân của 1 “bữa tiệc trần giới đặc trưng mới lạ – 1 thiên đàng trên mặt đất” nhưng mà cũng đem lại sự dìu dặt luyến tiếc vì sự lo sợ chóng phai dưới sự bùng nổ về cái tôi tư nhân trong thơ mới, 1 tuyên ngôn nghệ thuật về quan niệm sống hưởng thụ vẻ đẹp đẽ của cuộc sống.Còn Hàn Mặc Tử, tự nhiên lại hiền hòa, nhẹ nhõm mang đậm dấu ấn miền quê . Tuy nhiên, thơ Hàn Mặc Tử là sự đan xen thanh khiết, trắng trong và những hình ảnh ma quái, cuồng bạo, tự nhiên đó lại có sự thay đổi trước tâm sự tình cảm của chủ thể trữ tình, tự nhiên tươi đẹp bỗng ngỡ ngàng phủ kín nỗi buồn thi nhân.Chính dấu ấn rực rỡ mang màu sắc rất riêng trên nền móng của sự tài năng, của những tâm hồn mẫn cảm trước tự nhiên, cuộc sống và trái tim thấm đẫm tình đời, tình người đã đem lại cho bạn đọc bức tranh tự nhiên trong chiều sâu cảm nhận cùng lúc cũng cùng hòa nhịp đập với tâm hồn đáng trân trọng

c. Kết bài:

– Khát quát những nét giống và không giống nhau điển hình

– Nêu những nghĩ suy của bản thân

  • Mỗi đoạn thơ cho thấy được tài năng của Hàn Mặc Tử và Xuân Diệu
  • Nó cũng cho ta thấy được vẻ đẹp của 2 con người trong những cảnh ngộ không giống nhau làm nên cá tính nghệ thuật – vị thế đứng của mỗi thi sĩ trên thi đàn văn chương Việt Nam, góp phần làm phong phú cho kho tàng thơ ca Việt Nam.

3. Bài văn mẫu

Đề bài: Em hãy so sánh bức tranh tự nhiên trong Vội vã và Đây thôn Vĩ Dạ bằng 1 bài văn ngắn.

GỢI Ý LÀM BÀI

3.1. Bài văn mẫu số 1

Thiên nhiên luôn là chủ đề trong các tác phẩm văn chương của các nhà văn và thi sĩ nổi danh. Đây thôn Vỹ Dạ (Hàn Mạc Tử) và Vội Vàng (Xuân Diệu) cũng là 2 bài thơ trữ tình nói nên vẻ đẹp tự nhiên.

Xuân Diệu đã bao lần tìm tới tự nhiên để hòa mình vào đấy, để cảm nhận từng giây phút, từng chuyển biến tinh xảo của nó. Tới Vội vã ông vẫn kịp đánh dấu cho mình những giây phút tự nhiên đặc trưng: xinh xắn, tươi non, mơn mởn sức sống nhưng mà cũng có cả sự mất mát, chia li. Sở dĩ có điều trái ngược đó là vì tự nhiên nhập vai trò như những “chứng dẫn” trong lời tranh biện của thi sĩ về cuộc đời, thời kì. Tuy nhiên, tự nhiên trong bài thơ vẫn xuất hiện với những nét lạ mắt, riêng có ở Xuân Diệu.

Trước hết đấy là 1 bức tranh tự nhiên hết sức tươi đẹp, non xanh, mơn mởn, căng tràn sức sống trong vòng khắc xuân thì. Vốn bắt nguồn từ 2 ước vọng rất ngông cuồng, táo tợn là tắt nắng, buộc gió để giữ chặt hương sắc của cuộc đời, bức tranh tự nhiên hiện lên là minh chứng cho điều khao khát đấy.

“Của bướm ong này đây tuần tháng mật;

Này đây hoa của đồng nội xanh tươi;

Này đây lá của cành tơ phất phơ;

Của yến oanh này đây khúc tình si;

Và này đây ánh sáng chớp hàng mi,

Mỗi sáng sớm, thần Vui hằng gõ cửa;

Tháng giêng ngon như 1 cặp môi gần;

Tôi phấn kích. Nhưng vội vã 1 nửa:

Tôi ko chờ nắng hạ mới hoài xuân.”

Xuân Diệu vẽ nên 1 bức tranh có sự pha trộn của nhiều hình ảnh, nhiều tình trạng, nhiều dáng vẻ để có 1 “bữa tiệc trần giới” chứa chan hương sắc mùa xuân. Bằng thủ pháp liệt kê, thi sĩ mang đến những hình ảnh: bướm ong, hoa đồng nội, lá cành tơ, yến oanh, ánh sáng… chẳng thuộc về 1 vùng quê nào, nhưng mà lại thuộc về bất kỳ đâu, hiện hữu ngay bao quanh chúng ta. Vấn đề là ở chỗ đấy, tự nhiên trong thơ Xuân Diệu người nào cũng bắt gặp, người nào cũng thấy thân thuộc như ở cuộc đời dương gian hằng ngày vẫn có vậy. Không lạ lẫm, ko cao sang nhưng gần gụi, thân thuộc, người nào cũng thấy ở ngoài đời.

Cho nên trong cách mô tả, Xuân Diệu ko dùng tới những thủ pháp cầu kì, phô trương, nhưng chỉ thuần tuý ông thổi hồn nhựa sống của vạn vật bằng những giây phút tươi hấp dẫn nhất của nó. Ong bướm trong thời điểm tuần tháng mật, hoa đồng nội trong khi xanh tươi, lá cành tơ phất phơ, yến oanh trong khúc tình si. Ấy là giây phút của mùa xuân, của tình yêu thật viên mãn, tròn đầy. Thiên nhiên do đó nhưng lung linh, xinh xắn, tươi non ở chừng độ căng tràn nhựa sống nhất. Xuân Diệu đã đưa cặp mắt “xanh non, biếc rờn” của mình để thổi cải xúc cảm “tha thiết, rộn rực” được huy động từ mọi cảm quan và lăng kính tình yêu để làm nên nhựa sống đó cho cảnh vật. Giọng thơ sôi nổi, phấn trấn như chiếc bút vẽ nên 1 bức tranh xinh xắn giữa chốn trần giới. Điệp từ của, này đây như bàn tay vẫy chào, mời gọi cùng bước vào chốn thiên đàng của mặt đất ngay trước mắt chúng ta. Không kinh ngạc lúc gọi Xuân Diệu là con người của dương gian, bởi ngay cả bức tranh tự nhiên ở đây cũng hết sức dương gian nhưng không hề chốn bồng lai tiên giới nào quá xa xăm.

Miêu tả vẻ đẹp bức tranh tự nhiên như thế, Xuân Diệu đã gửi gắm những trị giá, ý nghĩa mang tính triết lý nhân sinh. Đừng mê mải kiếm tìm ở đâu xa xăm, chỉ cần mỗi chúng ta hãy sống hết mình, cảm nhận hết mình sẽ thấy được cảnh đẹp ở ngay những gì ta có. Và cũng còn bởi 1 lý do, con người mới thực thụ khiến cho tự nhiên trở thành thêm đẹp. Ông đã khôn khéo trong cách so sánh để khẳng định thước đo cho cái đẹp ko còn thuộc về thiên nhiên, nhưng chính là con người.

“Này đây ánh sáng chớp hàng mi,

Tháng giêng ngon như 1 cặp môi gần.”

Ánh sáng của buổi rạng đông như cái chớp hàng mi của người thanh nữ, tháng giêng “ngon” như 1 nụ hôn đắm đuối của nhân tình. Chưa bao giờ thơ ca lại có góc nhìn thẩm mĩ đặc trưng như thế. Thiên nhiên xưa nay nay là chuẩn mực cho mọi cái đẹp, nhưng giờ đây cũng trở thành bé nhỏ trước con người. Cho nên, vẻ đẹp tự nhiên trong Vội vã mang theo ý nghĩa đề cao con người và khẳng định ý nghĩa mang tính triết lý nhân sinh.

Nhưng vẫn còn 1 tự nhiên khác trong Vội vã. Nếu bức tranh tự nhiên như chốn thiên đàng của mặt đất kia khiến mỗi chúng ta thêm yêu, thêm gắn bó, thêm động lực để tiếp diễn sống, thì trước quy luật thời kì tự nhiên cũng phải lụi tàn. Không còn xinh xắn, mơn mởn, xanh non nhưng thời kì cuốn theo tất cả, 1 đi ko quay về, nên lòng người bùi ngùi thì tự nhiên cũng tan tác, chia li. Cảm thức đầy mất mát trong quan niệm về thời kì của Xuân Diệu đã khiến ông nhìn đâu cũng thấy ko còn gắn kết nữa. Khi nhưng xuân đương đến tức là xuân đương qua, xuân non rồi xuân gìa… thì đâu đấy thi nhân ngửi thấy mùi tháng 5 đều rớm vị chia li, nghe thấy sông núi than thầm tiễn biệt… Thiên nhiên trong sự li biệt vẫn có cái đẹp, nhưng mà bản chất nó là nỗi niềm run rẩy, lo âu, khiếp sợ trước quy luật tàn nhẫn của thời kì nhưng tác giả đã lí luận. Nhà thơ không thừa nhận sự thay thế, bởi con người cũng chỉ có 1 lần để sống, tuổi xanh lại quá ngắn ngủi nhưng cũng chẳng 2 lần thắm lại. Thiên nhiên cũng thế! Nên nỗi xót xa, nuối tiếc của thi nhân là ko tránh khỏi. Để từ đấy nhưng biết trân trọng từng giây phút, biết nâng niu từng giây phút, ko bỏ dở sự sống mới khởi đầu mơn mởn, mây đưa gió lượn, cánh bướm tình yêu… để hưởng trọn cái xuân hồng nhưng phải cắn mới đã đầy, no nê được. Vẻ đẹp của tự nhiên găn liền với quan niệm sống vội vã của thi sĩ, cũng là dụng cụ để thi sĩ biểu thị cách sống đó.

Ví như tự nhiên trong vội vã là 1 bức tanh của tuổi xanh thì bức tranh tự nhiên trong Đây thôn Vỹ Dạ là 1 tình yêu sự nhớ nhung người tình.

“Đây thôn Vỹ Dạ” là bài thơ được ghi sau 1 bức ảnh được gửi từ người con gái xứ Huế. Khi đó Hàn Mạc Tử đang ở Quy Nhơn dưỡng bệnh. Nỗi nhớ mong, hoài niệm về con người và tự nhiên xứ Huế, Hàn Mạc Tử đã viết bài thơ tuyệt đẹp này.

Thiên nhiên trong bài thơ “Đây thôn Vỹ Dạ” chừng như cũng mang nhiều gam màu, nhiều cung bậc lộn lạo trong chính xúc cảm của thi sĩ.

Khởi đầu bài thơ là lời trách móc nhẹ nhõm, tình tứ người “khách xa” sao xưa nay ko về Huế chơi:

“ Sao anh ko về chơi thôn Vỹ”

Tứ thơ thật đẹp, thật tinh tế và ẩn chứa nội dung sâu xa. Nỗi nhớ về Huế được tác giả gửi gắm qua lời trách yêu nhẹ nhõm này. Hàn Mạc Tử đã dẫn dụ người đọc khám phá 1 bức tranh xứ Huế nhiều nét đẹp riêng.

—(Để xem đầy đủ nội dung của Bài văn mẫu số 1 vui lòng xem trực tuyến hoặc đăng nhập vào Học247 để tải về di động)—

 

3.2. Bài văn mẫu số 2

Nhà thơ Trần Đăng Khoa trong sự nghiệp sáng tác đã từng quan niệm “thơ hay là thơ giản dị xúc động và ám ảnh”. Đúng tương tự cũng như bao môn nghệ thuật khác, thơ ca giúp con người trải nghiệm cuộc sống với những cung bậc tình cảm thâm thúy và 1 toàn cầu nghệ thuật lạ mắt. 1 bài thơ, 1 đoạn thơ hay chỉ 1 vần thơ hay luôn là những dòng xúc cảm đầy sức gợi cảm ơn sâu những câu những chữ rực rỡ, mới mẻ và gần gụi. Nó cuốn hút giữa chân bạn đọc với 1 sức huyễn hoặc tới lạ đời, có nhẽ vậy nên trong bài thơ sổ tay thơ thi sĩ Chế Lan Viên đã từng viết.

“Câu thơ hay như người con gái đẹp,

Ở đâu đi đâu cũng lấy được chồng”.

Minh chứng rõ nhất cho điều đấy chính là sáng tác của các thi sĩ mới điển hình là bài thơ “Vội vã” của Xuân Diệu và “Đây Thôn Vĩ Dạ” của Hàn Mặc Tử.

Lamartine đã từng hàn ôn “Thế nào là thơ Nó ko chỉ là 1 nghệ thuật nó là sự đánh tháo của lòng tôi”. Thơ chính là thể loại văn chương được viết lên bằng xúc cảm mãnh liệt của người nghệ sĩ, dưới 1 vẻ ngoài nghệ thuật thích hợp. Câu thơ hay nghĩa là câu thơ có sức quyến rũ quyến rũ và gợi trong lòng bạn đọc những rung động sâu xa ko cần lý giải gì nhiều. Chế Lan Viên đã đưa ra 1 hình ảnh so sánh khiến người đọc cảm thu được mọi điều đấy. “Câu thơ hay như người con gái đẹp”, sự so sánh đã chỉ ra chuẩn mực của thơ. Ví như vẻ đẹp của người con gái là sự dung hòa giữa cái đẹp ngoại hình và cái đẹp tâm hồn, thì “thơ hay” là thơ mang vẻ đẹp lạ mắt về vẻ ngoài và mang nhiều ý nghĩa về nội dung. Chính thành ra nên “ở đâu, Đi đâu cũng lấy được chồng”. Chế Lan Viên đã khẳng định bao giờ và ở đâu nhưng mà những vần thơ hay sẽ vẫn luôn thu được sự thích thú, tìm được ngôn ngữ tri kỉ, tương tự từ ý thơ trên Chế Lan Viên đã đưa ra được nhân tố tiên quyết đem lại sự thành công của 1 thi phẩm, nhựa sống của thi phẩm đấy trong lòng bạn đọc chính là cái đẹp vẻ ngoài và nội dung thước đo muôn thuở của 1 tác phẩm thơ hay.

Quan điểm của Chế Lan Viên quả thật là 1 thẩm định đúng mực. Bởi nó xuất hành từ đặc biệt của thơ và quy luật tiếp thu thơ ca. Thơ xuất hành từ tình cảm, xúc cảm là ngôn ngữ của trái tim, là sự rung động mạnh bạo của nhà thơ trước cuộc đời. Nếu ko có xúc cảm thi sĩ chẳng thể sáng hình thành những vần thơ hay ngôn tử sẽ là những xác chữ làm vô hồn trên trang giấy. Nói như Ngô Thì Nhậm “ hãy xúc động hơn thơ Cho ngọn bút có thần”. Còn Xuân Diệu lại khẳng định “ thơ hay lời thơ 9 đỏ trong xúc cảm”. Văn chương đề đạt cuộc sống con người, với thơ ca nó ko chỉ là hiện thực ngoài kia nhưng là những tình cảm xúc cảm bên trong tâm hồn của thi sĩ bởi “thơ là người thư kí trung thành của trái tim”. Tuy nhiên chẳng hề tình cảm nào cũng làm nên thơ những thứ tình cảm nhạt nhẽo vô vị ép buộc buộc phải chẳng thể làm nên thơ. Tình cảm của người nghệ sĩ phải mãnh liệt nhất, thôi thúc họ cầm bút thông minh đấy mới chính là những vần thơ cao quý. Mặt khác, người đọc tìm tới với thơ là đi tìm ngôn ngữ tri ân tri kỷ, là phó thác tình cảm xúc cảm là 1 “ hồn điệu đi tìm những hồn đồng điệu” thành ra nội dung tư tưởng cũng như tình cảm xúc cảm mãnh liệt mới có thể quyến rũ người đọc, trái lại thơ sẽ thiếu nhựa sống đánh mất đi công dụng cao quý của nó. Và để làm nên 1 bài thơ hay chẳng thể thiếu được sự công phu, tinh tế trong nghệ thuật biểu thị, hay nói cách khác đấy chính là 1 vẻ ngoài nghệ thuật lạ mắt cuốn hút bởi 1 tác phẩm nghệ thuật chân chính bao “giờ cũng là 1 phát minh về vẻ ngoài và 1 khám phá về nội dung”. giải quyết được những điều đấy thì cứng cáp đấy là 1 thi phẩm hay đẹp và mang đầy ý nghĩa. “Vội vã” của Xuân Diệu và “ Đây Thôn Vĩ Dạ” của Hàn Mặc Tử xứng đáng là những bài thơ hay 1 người con gái đẹp về cả bên ngoài vẻ ngoài và bể sâu tâm hồn.

Xuất hiện trong phong trào thơ mới, Xuân Diệu được biết tới là thi sĩ mới nhất trong các thi sĩ mới, với 1 cá tính lạ mắt đặc trưng từng câu từng chữ nhưng ông viết ra xứng đáng là “người con gái đẹp”. Bằng cặp mắt xanh non biếc rờn, cộng với xúc cảm dạt dào Xuân Diệu đã lay chuyển trái tim người đọc bằng những ca từ về tình yêu về mùa xuân dương gian. “Vội Vàng” là 1 trong những thi phẩm tương tự, ấn tượng trước hết của bạn đọc về bài thơ là mạch xúc cảm sôi nổi, mãnh liệt tuôn trào với 1 tình yêu cuộc sống tới ta thiết của nhà thơ muốn “ tắt nắng”, “ buộc gió” để lưu lại mãi hương sắc của cuộc sống trần giới.

“Tôi muốn tắt nắng đi,

Cho màu đừng nhạt mất,

Tôi muốn buộc gió lại

Cho hương đừng bay đi”.

Nguyện vọng thật táo tợn, mạnh bạo thậm chí còn có phần ngông cuồng của nhà thơ. Nhà thơ muốn tắt nắng cho màu sắc đừng phai mờ, muốn buộc gió cho hương hoa đừng bay đi, thi sĩ muốn tước đoạt quyền của tạo hóa của ông trời. Nhưng suy cho cùng thì ước vọng đấy lại bắt nguồn từ chính tình yêu cuộc sống khẩn thiết tới, mãnh liệt.

Xuân Diệu yêu cuộc sống, yêu tự nhiên nhìn toàn cầu như 1 khu vườn trên mặt đất với xúc cảm ham mê bằng cặp mắt tinh tế xanh non biếc rờn mọi cái đẹp đều như được thu bé trong từng câu từng chữ có nhẽ đây chính là nguyên do để Xuân Diệu có những ước ao táo tợn như trên.

“Của bướm ong này đây tuần tháng mật,

Này đây hoa của đồng nội xanh tươi,

Này đây lá của cành tơ phất phơ,

Của yến anh,

Này đây khúc tình si,

Và này đầy ánh sáng chớp hàng mi,

Mỗi buổi sớm thần vui hằng gõ cửa”.

Mùa xuân bướm ong đi tìm mật, phơ phất với đôi cánh mỏng vui vẻ như đang ở tuần tuần trăng mật của con người vậy Xuân Diệu lại nhìn tới những nhành hoa bé nhắn xinh xắn đang bung nở trên 1 tấm thảm xanh gì nơi đồng nội mát rượi. Rồi thi sĩ lại bị hấp dẫn bởi những cành cây non tơ vừa mới nhú ra khỏi cành. Nó như đang đung đưa trước gió để hưởng thụ mọi vẻ đẹp của mùa xuân trên cái nền đầy màu xanh mát rượi đó, đâu đấy cất lên tiếng hót vang như dàn nhạc của chim Yến anh khiến cho cảnh đẹp này còn đẹp hơn nữa, còn chân thật hơn nữa. Mùa xuân tới còn đem theo thứ ánh nắng ấm áp như cặp môi, đôi mi của người con gái khiến cho thi sĩ như đang sống trong tiên giới phải thốt lên rằng.

“Tháng giêng ngon như 1 cặp môi gần”.

Mùa xuân là mùa hấp dẫn nhất trong 5, tháng giêng là tháng hấp dẫn nhất của mùa xuân. Xuân Diệu đã nhìn đã cảm thu được tất cả những tinh tui xinh xắn nhất trưa nay người ta cứ tưởng cõi tiên phải ở nơi xa, nhưng mà Xuân Diệu qua đây đã cho mọi người thấy rằng cõi tiên ở ngay trên mặt đất nơi chúng ta đang sống. Điều quan trọng là mỗi người có cảm thu được điều đấy hay ko.

Người con gái đẹp, cũng có khi vui vẻ chan chứa nhựa sống, cũng như 1 câu thơ hay có khi thăng hoa nhưng mà cũng có khi suy tư chiêm nhiệm. Kế bên những câu thơ hay về thú vui trước cuộc sống của mùa xuân thì vội vã còn là sự nhớ tiếc trước thời kì chảy trôi ko dừng khi mà tuổi xuân đời người lại hữu hạn ngắn ngủi.

“Xuân đương đến tức là xuân đương qua,

Xuân còn non tức là xuân sẽ già,

Nhưng mà xuân hết tức là tôi cũng mất,

Lòng tôi rộng nhưng mà lượng trời cứ chật,

Không cho dài thời trẻ của dương thế,

Nói làm chi răng Xuân văn tuần hoàn,

Nếu tuổi xanh chẳng 2 lần thăm lại”.

Ví như người xưa cho rằng thời kì là tuần hoàn Đông qua, Xuân đến, quá trẻ sang già, hết kiếp này sang kiếp khác đấy là điều hẳn nhiên. Nhưng đối với Xuân Diệu, ông nhìn sao thời kì trôi trẩy tuyến tính, 1 đi ko quay về đời người hữu hạn so với thời kì vô bờ đã gắn Tuổi Trẻ của con người so với nó lại càng ngắn ngủi hơn Xuân Diệu đã lấy tuổi xanh làm thước đo của thời kì khiến người đọc như cảm thấy rơi vào sự suy tư lo âu. Thời gian cứ trôi vạn vật cứ xa dần với cuộc sống. Ví như trên coi là bức tranh mùa xuân xanh non, tình tứ thì hiện giờ sự nhắn lại bao trùm khắp cảnh vật.

“Mùi tháng 5 đều thắm vì chia li,

Khắp núi sông vẫn than thầm tiễn biệt,

Cơn gió xinh thì thào trong lá biếc,

Phcửa ải chăng hờn vì nỗi phải bay đi,

Chim rộn rã bỗng dứt tiếng reo thi,

Phcửa ải chăng hờn độ phai tàn sắp sửa,

Chẳng bao giờ tôi chẳng bao giờ nữa”.

Đoạn thơ như là tiếng than, tiếng thở dài sự nhớ tiếc lo âu về sự chảy trôi của thời kì, lan cả ra những thứ vô tri vô giác. Xuân Diệu như đang cảm thu được tất cả đều sợ sệt trước sự tuyến tính vô tình của thời kì.

Cảnh vật thì khi nào cũng đẹp nhưng mà thời kì cứ ko dừng trôi, con người chẳng thể mãi mãi níu giữ thời kì nhưng chỉ đành phải chấp thuận. Thế nhưng mà chẳng hề là ko có cách, chẳng hề là bất lực buông xuôi, để khống chế được điều đấy Xuân Diệu đã khát khao giao cảm trực tiếp và hưởng thụ toàn vẹn vẻ đẹp của cuộc sống dương gian. Chỉ có tương tự con người mới có thể sống vui sống hạnh phúc chỉ có nhanh vội vã thì cái đẹp mới ko bị trôi đi phung phí.

“Ta muốn ôm cả sự sống mới khởi đầu mơn mởn,

Ta muốn riết mây đưa và gió lượn,

Ta muốn say cánh bướm với tình yêu,

Ta muốn thâu trong 1 cái hôn nhiều,

Và non sông và cây và cỏ dại,

Cho ngà ngà mùi thơm cho đã đầy ánh sáng,

Cho no nê thanh sắc của thời tươi,

Hỡi xuân hồng ta muốn cắn vào ngươi”.

Trước nhất để ôm, để hưởng thụ toàn vẹn được cuộc sống, sau đấy là “siết”, để đi sâu kỹ lưỡng, tiếp đấy là “thâu” để đắm đuối, tràn trề Xuân Diệu ko thuần tuý chỉ nhìn cái bên ngoài nhưng còn phải cảm cái bên trong cho tới lúc đã đẩy ngà ngà, no nê. Nhưng vậy thôi vẫn chưa đủ cái khoái lạc cái biểu thị trực tiếp mãnh liệt nhất của Xuân Diệu chính là “cắn”. Có người từng nhận xét Xuân Diệu tận hưởng tự nhiên như “tận hưởng ái tỉnh”. Điều đấy quả ko sai và qua đây ta đã thấy rõ sự cảm nhận đấy thật khác biệt mới mẻ táo tợn tới mãnh liệt.

Người con gái đẹp kế bên tâm hồn đẹp còn là cái đẹp về vẻ ngoài, nó cũng như Thơ. Thô hay và thơ phải có cái rực rỡ về vẻ ngoài, kế bên cái ý nghĩa của nội dung và tha thiết ở tình cảm. Cái đẹp ở vẻ ngoài nhưng ko được biểu thị thì có nhưng gửi gắm được nội dung tới với người đọc. vội vã quả thật là người con gái đẹp bởi ko chỉ hàm chứa Nội dung thâm thúy nhưng còn có vẻ ngoài thích hợp rực rỡ. Điều đấy trình bày trước nhất ở việc tuyển lựa thể thơ tự do, với các dòng thơ dài ngắn ko đều nhịp, thơ chỉnh sửa cởi mở thích hợp diễn đạt xúc cảm sôi nổi dâng trào của nhà thơ. Hơn nữa bài thơ được cấu trúc theo lối triết luận vừa có sự quyến rũ của xúc cảm mãnh liệt cháy bỏng, vừa logic chặt chẽ. Cuối cùng tiếng nói thơ vừa xác thực vừa mới mẻ táo tợn sử dụng nhiều động từ mạnh, các tính từ mô tả liên kết với các giải pháp tu từ như so sánh, điệp từ liệt kê, văn pháp tương giao làm nên vẻ hoàn thiện, hoàn mỹ của bài thơ.

—(Để xem đầy đủ nội dung của Bài văn mẫu số 2 vui lòng xem trực tuyến hoặc đăng nhập vào Học247 để tải về di động)—

—–Mod Ngữ văn biên soạn và tổng hợp—–

.


 


Trích nguồn: TH số 2 Tân Thủy
Danh mục: Tổng hợp

Nguyễn Thị Lan Nhung

Nguyễn Thị Lan Nhung là một giáo viên dạy giỏi có tiếng ở Quảng Bình. Cô đã có hơn 20 năm kinh nghiệm giảng dạy Không chỉ giảng dạy trực tiếp, cô đã có 9 năm dạy học Online. Học sinh khắp cả nước có thể theo dõi những bài giảng của cô mọi lúc, mọi nơi.

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button