Âm nhạc lớp 2

Phân tích đoạn 2 bài thơ Vội vàng

Bài văn mẫu Phân tích đoạn 2 bài thơ Vội vã. Sau đây được Hoc247 biên soạn và tổng hợp nhằm giúp các em cảm thu được toàn vẹn khát vọng sống của đối tượng trữ tình nhưng đấy cũng là tâm tình, tấm lòng của thi sĩ Xuân Diệu. Chúng tôi mời bạn cùng tham dự! Ngoài ra, để làm phong phú thêm vốn hiểu biết của bản thân, các em có thể tham khảo thêm các bài giảng Vội.

1. Lược đồ tóm lược gợi ý

Bạn đang xem bài: Phân tích đoạn 2 bài thơ Vội vàng

2. Đề cương cụ thể

1. Khai mạc:

– Giới thiệu bài thơ Vội vã và tóm lược nội dung khổ thơ 2.

b. Nội dung bài đăng:

* Khiếp sợ:

– Dòng chảy của thời kì: mùa xuân tới → mùa xuân đi qua; xuân trẻ → xuân già

– Lòng người bao la với khao khát → lượng trời có hạn → đời người ngắn ngủi → mùa xuân hữu hạn.

* Khẩn trương lên sống nhanh:

– Mọi thứ đã nhuốm màu đều phải tàn phai, tách rời

– Hưởng thụ mọi thứ khi mà thời tiết vẫn trong sạch và mùa xuân vẫn đang chứa chan

– Hãy sống hết mình lúc sức còn trẻ và niềm ham mê chưa được thỏa mãn

C. Chấm dứt:

– Suy nghĩ về bài thơ.

3. Bài văn mẫu

Chủ đề: Em hãy phân tách đoạn 2 bài thơ Vội vã của Xuân Diệu dưới dạng 1 bài văn ngắn.

GỢI Ý ĐĂNG KÝ

3.1. Bài văn mẫu số 1

Xuân Diệu là thi sĩ mới nhất trong các thi sĩ Mới, cái mới của Xuân Diệu có thể ko chỉ tới từ xúc cảm, nhưng còn từ quan niệm sống, quan niệm thẩm mỹ mới. Nếu ở khổ thơ đầu là những quan niệm canh tân về cuộc sống thì ở khổ thơ thứ 2 là cái nhìn mới mẻ, đương đại về thời kì của cái tôi thơ Mới.

“Mùa xuân tới có tức là mùa xuân đã qua

Xuân trẻ tức là xuân sẽ già

Và lúc mùa xuân xong xuôi, điều đấy có tức là tôi cũng chết

Trái tim tôi bao la nhưng mà thiên đàng thì thắt chặt

Đừng để tuổi xanh của toàn cầu kéo dài.

Làm sao tôi có thể nói rằng mùa xuân vẫn còn chuyển lưu

Nếu tuổi xanh ko 2 lần gục ngã

Còn trời đất, nhưng mà vĩnh viễn ko có em

Vì thế, tôi xin lỗi cả toàn cầu. “

Sống chậm lại 1 chút, chúng ta sẽ nhìn thấy 1 nét mới trong ý thơ của Xuân Diệu. Giả dụ người xưa cho rằng thời kì tuần hoàn, lặp đi lặp lại trong dòng chảy vô tận của tạo hóa nên luôn cảm thấy thanh thản, an nhiên “nhất thời thanh nhàn, nhất tâm bất loạn” thì Xuân Diệu lại chính là thời kì. Giờ mới biến thành nỗi ám ảnh. Anh quan niệm thời kì là tuyến tính, 1 đi ko quay về, nên thấy mùa xuân tới trong vạn vật, nhìn sắc xuân phủ lên vạn vật 1 màu xanh non đầy nhựa sống, anh cũng thấy nó hòa theo nhịp bước của mình. của thời kì, trong nhịp điệu đáng kinh ngạc của mùa xuân, rằng cô đấy vừa còn đó vừa sẽ mau chóng mất tích khỏi trời đất. Mùa xuân là mùa sinh sôi, nảy nở và thông minh nghệ thuật. Mùa xuân là tuổi xanh của đất trời, mùa xuân của đời người là tuổi xanh. Vậy là mùa xuân xong xuôi, nghĩa là lúc tuổi xanh qua đi trên màu sương tóc người, cũng là khi cái tôi thơ chất chứa bao lo lắng, phiền muộn. Trái tim thi sĩ thiết tha với mùa xuân cảm hứng, mùa xuân của tình yêu, mùa xuân bừng nở trong tâm hồn con người, bất diệt trong từng nụ cười và ánh mắt, nhưng mà tiếc rằng lượng trời còn hạn hẹp ”, ko cho phép tuổi xanh của toàn cầu còn dài ”. Chính thành ra nhưng luân hồi vẫn luân chuyển, lưu loát, nhưng mà cái tôi của từng phút từng giây đều chỉnh sửa, vĩnh viễn ko có tôi, nên “tiếc thương cả trần thế”. Ấy là niềm nhớ tiếc của 1 thi nhân thiết tha với tuổi thanh xuân, thiết tha với tình yêu và cuộc sống. Nhưng nổi trội hơn cả, trong những câu thơ trên vẫn là quan niệm về thời kì hết sức mới mẻ, đương đại của bản thân thơ Mới.

Trời đất rộng lớn, vũ trụ rộng lớn, con người bé nhỏ, đời người có hạn. Bạn phải bằng lòng 1 sự thực rằng dù biết rằng thanh xuân có tuần hoàn nhưng mà tuổi xanh ko có vòng tuần hoàn, càng chẳng thể quay lại những khi còn chứa chan năng lượng và tâm huyết. Vì thế, sự nhớ tiếc và buồn phiền bao trùm cả toàn cầu. Mùi chia ly còn bao trùm cả sự bất tận của thời kì, khoảng cách của ko gian:

“Mùi tháng 5 đầy hương pha phôi.

Núi sông vẫn rì rào tạm biệt

Gió đẹp thầm thì trong lá xanh

Bạn đang giận dữ vì bạn phải bay đi?

Tiếng chim rộn rã bỗng dừng kêu

Bạn có sợ sự bại vong sắp xảy ra ko? “

1 lẽ thường tình của tạo hóa, 1 quy luật trần gian của vạn vật là điều thế tất. Hương vị của thời kì, màu pha phôi, núi sông rì rào tạm biệt, những cơn gió xuân dạt dào cũng thầm thì trong những tiếng nghẹn ngào. Tiếng hoàng anh ru khúc tình khúc đã phải ngừng lại. Có nhẽ tất cả họ đều sợ thời kì, sự chia ly, nước mắt, sự nhạt phai, khô héo.

Cuối cùng, bạn ko bao giờ có thể làm được điều mình muốn nếu bạn cứ mãi kì vọng và kì vọng. Tiếng “ơi” thật nhẹ nhõm nhưng cũng thật tha thiết, vừa như nhớ tiếc, vừa như hối thúc mọi người hãy hành động, hãy hành động ngay: “Nhanh lên! Mùa chưa se”

Hãy nhanh chân chạy đua với vũ trụ, với thời kì nhân dịp “giao mùa chưa ngả bóng tối”, lúc màu lá chưa rụng, mùa chia ly chưa về. Lời nguyện cầu “Vội vã ra đi” như 1 lời cảnh tỉnh cho những người nào đang chìm trong sự chậm trễ, sống chậm chạp và sống buông thả hãy sống nhanh, sống nhanh và sống có bổn phận. Đừng bỏ dở thanh xuân vì những 5 tháng phung phá, sống mãi.

Bài thơ ko quá dài nhưng mà gửi gắm biết bao tình cảm của người viết, tác giả đã đem đến cho người đọc, đặc thù là các bạn teen 1 cảm giác sống mới đáng học hỏi. Thơ Xuân Diệu phải chăng là “ngôn ngữ của 1 tâm hồn yêu đời”? Đọc bài thơ, em thấy mình cần phải quyết tâm hàng ngày, tận dụng thời kì để sống, học tập và làm việc có ý nghĩa hơn để sống 1 tuổi thanh xuân tươi đẹp và toàn vẹn.

Xuân Diệu được mệnh danh là thi sĩ của mùa xuân và tình yêu, ông có 1 tình yêu cháy bỏng với cuộc sống và tự nhiên, cũng chính vì quá yêu cuộc sống nhưng thi sĩ càng mẫn cảm và ám ảnh với những cung bậc. đi của thời kì.

3.2. Bài văn mẫu số 2

Thơ Xuân Diệu tinh tế, gợi cảm, lạ mắt về chất liệu cũng như cá tính thơ. Nhắc tới ông, chúng ta chẳng thể ko đề cập 1 bài thơ in đậm dấu ấn và cá tính của ông: Vội vã. Đoạn thơ vừa là nguồn xúc cảm dâng tràn, vừa là tuyên ngôn sống của 1 thi nhân khát vọng yêu đời. Đặc trưng, nếu phần đầu bài thơ là nguyện vọng đặm đà và vẻ đẹp lạ mắt của mùa xuân thì ở phần 2 thi sĩ đã trình bày 1 quan niệm sống mới về thời kì và tuổi xanh.

Thời gian trong thơ ca trung đại là thời kì “có tính chu kỳ”, nghĩa là thời kì được tưởng tượng như 1 vòng tròn lặp đi lặp lại liên tiếp, hết 1 chu kỳ nó lại trở lại địa điểm khởi hành, quay đi quay lại mãi mãi. Khái niệm này khởi hành từ ý kiến “tĩnh”, lấy toàn thể vũ trụ làm thước đo thời kì. Còn với Xuân Diệu, ông có 1 quan niệm rất mới về thời kì:

Mùa xuân đang tới có tức là mùa xuân đang trôi qua,

Xuân trẻ tức là xuân sẽ già,

Và lúc mùa xuân xong xuôi, tôi cũng sẽ chết.

Giả dụ người xưa luôn điềm nhiên trước dòng chảy của thời kì vì cho rằng thời kì tuần hoàn thì Xuân Diệu lại cho rằng thời kì, thanh xuân và tuổi xanh sẽ ko bao giờ quay về. Vì thế, anh luôn hoảng loạn lúc thời kì trôi qua. Điều nhưng thi sĩ lo sợ là tuổi xanh qua đi, tuổi già tới nhanh vì thời kì như dòng suối nhưng mỗi phút chốc trôi qua là mất đi vĩnh viễn. Việc sử dụng các cặp từ đối lập “sang – qua”, “non” đã trình bày sự cảm nhận tinh tế của thi sĩ về bước đi của thời kì. Cộng với hàng loạt câu thơ văn xuôi xác định và sự lặp lại liên tiếp của ẩn ý “nghĩa”, Xuân Diệu đã khẳng định cứng ngắc 1 chân lý chẳng thể phủ nhận: Dù mùa xuân tới nhưng mà mùa xuân vẫn còn trẻ. nhưng mà thanh xuân sẽ qua đi, sẽ già đi, sẽ xong xuôi, và tuổi xanh rồi cũng sẽ tàn. Đứng trước sự thực hiển nhiên nhưng mà phũ phàng đấy, Xuân Diệu ko khỏi hoang mang. Những dấu phẩy liên tục được huy động để hình thành 1 câu thơ xúc động và nghẹn ngào:

Trái tim tôi bao la nhưng mà thiên đàng thì thắt chặt,

Đừng kéo dài tuổi xanh của toàn cầu,

Làm sao tôi có thể nói rằng mùa xuân vẫn đang tuần hoàn,

Nếu bạn tới 1 lần nữa nhưng ko gặp lại bạn.

Vẫn còn trời và đất, nhưng mà tôi ko còn ở đấy nữa,

Bâng khuâng tới nỗi tôi nhớ tiếc cả toàn cầu;

“Trái tim tôi” và “thiên đàng” vốn dĩ là 2 cực đối lập của cái hữu hạn và cái vô bờ. Tuy nhiên, theo ý kiến của Xuân Diệu, vốn hữu hạn như kiếp người được mở mang tới hết sức “lòng ta thênh thang” khi mà những gì tưởng hình như vô bờ của đất trời lại trở thành bé nhỏ “lượng trời vô định”. . chặt chẽ “. Hàng loạt hình ảnh được đặt trong thế tương phản” rộng “-” chặt “,” thanh xuân tuần hoàn “-” tuổi xanh ko 2 lần “,” còn “-” ko còn “. Điều đấy đã góp phần làm nổi trội xúc cảm. của nhớ tiếc theo thời kì và cuộc sống.

“Mùi tháng 5 đầy hương pha phôi.

Núi sông vẫn rì rào tạm biệt

Gió đẹp thầm thì trong lá xanh

Bạn đang giận dữ vì bạn phải bay đi?

Tiếng chim rộn rã bỗng dừng kêu

Bạn có sợ sự bại vong sắp xảy ra ko? “

Khi đã pha phôi, tự nhiên vẫn thế, gió hờn vì phải lìa lá xanh, chim ko còn hót nữa nhưng lặng đi. Tất cả đều chẳng thể đi trái lại quy luật của tạo hóa, theo thời kì mọi thứ đều phải tàn phai. Đây đều là những cảm nhận tinh tế, mới mẻ về thời cục của tác giả.

Sau lúc nhận thấy con người chẳng thể tắt nắng, buộc gió phải níu giữ tự nhiên, thi sĩ đã kêu gọi mọi người hãy sống vội vã, khẩn trương: “Mau lên! Mùa chưa ngả chiều đã là lời kêu gọi sống mạnh bạo của Xuân Diệu. hết mình với niềm ham mê cháy bỏng cho từng phút chốc của cuộc sống.

Thời gian cứ thầm lặng trôi, con người thì hữu hạn trong khoảng quay vô bờ của cuộc đời, thi sĩ muốn nhắn nhủ mọi người hãy sống vội, với những ham mê cháy bỏng, hãy sống hết mình để hưởng thụ cuộc sống này 1 cách toàn vẹn nhất. đầy đủ và ý nghĩa.

—– Tổng hợp và biên soạn văn chương Mod —–

.


 


Trích nguồn: TH số 2 Tân Thủy
Danh mục: Âm nhạc lớp 2

Nguyễn Thị Lan Nhung

Nguyễn Thị Lan Nhung là một giáo viên dạy giỏi có tiếng ở Quảng Bình. Cô đã có hơn 20 năm kinh nghiệm giảng dạy Không chỉ giảng dạy trực tiếp, cô đã có 9 năm dạy học Online. Học sinh khắp cả nước có thể theo dõi những bài giảng của cô mọi lúc, mọi nơi.

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button